Sắc mặt thiếu niên vẫn như cũ tái nhợt, biểu tình nhưng cũng đã khôi phục lại bình thường, sau khi ra khỏi phòng, lại quang quẩn tiêu sái hồi lâu, mới cuối cùng đem Bích Linh bọn họ đến nơi được gọi là sau núi.
Ngọn núi kia thật cũng không phải quá cao, nhưng cây cối u tùm, mây mù lượn lờ đỉnh núi, thoạt nhìn tối tăm u ám, rõ ràng là nguy cơ tứ phía.
Bích Linh sớm biết việc này sẽ không thuận lợi, cho nên mị hí con ngươi, mặt không chút thay đổi hỏi:
“Chỉ cần đi một vòng quanh ngọn núi này?”
Lưu Quang gật gật đầu, chần chờ đáp:
“Nhưng các hạ vừa vào núi này, linh lực sẽ bị quản chế, chỉ sợ sẽ không sử dụng được phát thuật.”
“Thì ra là thế,” Bích Linh dường như có chút đăm chiêu, một trận trầm ngâm, bỗng nhiên cắn đứt đầu ngón tay chính mình, ở trên trán Lưu Ngọc dùng huyết trên vẽ ra phù chú.
“Meo?”
Lưu Ngọc tò mò nâng tay đi sờ sờ, đáng tiếc lập tức đã bị Bích Linh bắt lại, dắt y hướng ngọn núi đi đến.
Lưu Quang cũng đi theo hai bước, ra tiếng nhắc nhở:
“Thỉnh các hạ…. cần phải bảo vệ người trong lòng của ngươi.”
Cước bộ Bích Linh dừng một chút, nhưng không quay đầu lại, tiếng nói lạnh lùng thản nhiên, mơ hồ cất giấu chút nhu tình, không kiến nhẫn hừ nói:
“Vô nghĩa.”
Rồi mới cố gắng bắt lấy con bổn miêu đang giãy dụa lung tung kia, đi nhanh về phía trước.
Một bước tiến vào trong rừng cây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/2340135/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.