Phượng hoàng?
Bích Linh giật mình, lập tức nhớ tới công chúa giả mạo đâm hắn bị thương chính là người Phượng tộc, nghĩ đến gia khoả kia cùng Nhị hoàng tử nhất định có quan hệ. Mà Nhị hoàng tử tuy rằng ẩn cư nơi đây, đối với ngoại giới hết thảy lại rõ như lòng bàn tay. Bất quá xưa nay hắn đối loại sự tình này không có hứng thú, cho nên chỉ một chút nhíu mày cũng không nói gì.
Ngược lại thiếu niên đang chặn đường hắn cả người chấn động, khuôn mặt phút chốc biến thành trắng bệch, tay cầm kiếm hơi hơi phát run.
“Lưu Quang, sao còn không dẫn bọn họ lại đây?”
“…..Vâng.”
Nam tử tên gọi Lưu Quang hít sâu một hơi, mất nhiều thời gian mới đưa trường kiếm một lần nữa đeo về bên hông, xoay người nói chữ “Thỉnh” liền đi nhanh hướng một hành lang khác.
Bích Linh tự nhiên cũng thu kiếm, bước nhanh đuổi kịp.
Lưu Ngọc trong lúc đó hết nhìn đông tới nhìn tây, như trước không ngớt ầm ĩ, lòng vòng được một hồi lâu, mới cuối cùng ở trước một gian phòng dừng lại.
Cửa phòng nửa đóng nửa khép.
Nhìn lại một cái, chỉ thấy trong phòng bài trí thập phần lộng lẫy, hành lang hình trụ chạm trổ hoa văn, bình phong mạ vàng, ở giữa phòng lộ ra sa trướng tầng tầng lớp lớp – bên trên mơ mơ hồ hồ chiếu ra một đạo nhân ảnh, trong tay đang cầm quyển sách, đang tà tà dựa trên nhuyễn tháp.
Lưu Quang đẩy cửa đi vào, cúi đầu đến bên sa trướng, mở miệng kêu:
“Điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/2340136/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.