“Meo!”
Tiếng kêu thê lương vang thấu rừng cây.
Trong nháy mắt, Bích Linh cơ hồ đình chỉ hô hấp.
Hắc y nhân thế nhưng lại nở nụ cười, miệng niệm ra một chuỗi dài chú văn. Chuỷ thủ trong tay nhất thời sáng rọi bốn phía, biến thành một gốc tiên thảo lấp lánh quang mang ngũ sắc, nhanh chóng dung (tan) tiến vào trong ngực Lưu Ngọc, đảo mắt đã biến mất không thấy.
“Đây là….?”
“Cây cỏ ngũ sắc.”
Hắc y nhân mở miệng nói chuyện, thanh âm có chút quen tai, sau khi hắn tháo xuống miếng vải đen trên mặt, liền lộ ra một gương mặt bình thường nhưng lại thật quen thuộc – nguyên lại đúng là Lưu Quang.
Bích Linh giật mình, hiện ra vẻ kinh ngạc hiếm thấy, gắt gao ôm lấy Lưu Ngọc đang mê man, hỏi:
“Ta đã thông qua khảo nghiệm?”
“Nói thực ra, Nhị điện hạ căn bản không có tính toán cho ngươi cây cỏ ngũ sắc.”
“Ta vốn chính là chuẩn bị ngạnh đoạt lấy.”
“Cho dù biết rõ chính mình không phải đối thủ của hắn?”
“……” Bích Linh lẳng lặng không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.
Lưu Quang đầu tiên là thở dài một hơi, tiếp theo lại cười rộ lên.
“Ta quả nhiên không nhìn lầm người.”
Dừng một chút, giương mắt nhìn bốn phía xong quanh, nói:
“Trước khi Nhị điện hạ phát hiện ra, ngươi nhanh mang người trong lòng rời huyễn hư đảo đi. Chỉ cần bước ra khỏi nơi đây, mặc kệ Nhị điện hạ có sinh khí nhiều như thế nào, cũng không có biện pháp tìm các ngươi gây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/2340133/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.