Sớm đoán được kết cục sẽ như vậy.
Lưu Ngọc sau khi nghe được câu nói kia, thế nhưng vẫn cảm thấy được bên tai ong ong, trong ngực phiên giang đảo hải – sông cuộn biển gầm đau đớn dâng lên, cơ hồ đứng thẳng cũng không được.
Cách hồi lâu, mới nghe thấy thanh âm chính mình hỏi:
“Nếu không cho hắn khôi phục trí nhớ thì sao?”
“Hắn không thể khống chế được thực khí ngược chiều trong cơ thể, không sớm thì muộn đều có thể nổ tan xác mà chết” Nói xong, thân thủ chỉ chỉ lũ hắc khí trên ấn đường Bích Linh.
Lưu Ngọc cắn cắn răng, cảm thấy được trong miệng lộ ra huyết vị, cũng không biết là máu của Bích Linh hay của chính mình. Thời gian chỉ ngắn ngủn chốc lát, đối với y lại dài giống như cả đời, cuối cùng đóng lại hai tròng mắt, nhẹ nhàng nhấn rõ từng chữ:
“Cứu hắn”
Hai chữ vô cùng đơn giản, thế nhưng y lại dùng hết đến toàn thân khí lực.
Bởi vì rõ ràng biết, Bích Linh một khi khôi phục trí nhớ, sẽ không còn là tảng đá toàn tâm toàn ý, đem hết toàn lực bảo bộ y, mà là phá hư thần tiên lãnh tâm lãnh tính. Nhớ rõ lần đầu gặp nhau, y bất quá là phao cái mị nhãn, người nọ liền một chưởng đánh cho y hiện ra nguyên hình, thiếu chút nữa chết trên ngọn núi.
Hiện giờ…..
Hiện giờ người nọ tỉnh táo lại, biết chính mình lừa hắn xoay vòng quanh, còn không trực tiếp lột miêu da của y?
Nghĩ đến đây, Lưu Ngọc nhịn không được ngoéo …. một cái khoé miệng, nhưng khuôn mặt thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/121530/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.