Lưu Ngọc một chút liền ngây dại.
Đã sớm phân phó không được dùng pháp thuật, người này sao vậy lại không nghe?
Tuy rằng biết Bích Linh là vì bảo hộ mình, nhưng vẫn là tình nguyện…..thà rằng chính mình bị thương.
Bốn phía im lặng, không biết còn bao nhiêu nguy hiểm ẩn náu trong bóng tối.
Lưu Ngọc tuy rằng thật đau lòng, lại rất nhanh liền trấn định xuống, thân thủ lau đi vết máu bên khoé miệng Bích Linh, ôn nhu hỏi:
“Đau không?”
Lắc đầu.
Lưu Ngọc bèn cúi thân, nhẹ nhàng hôn lên môi Bích Linh, thẳng đến khi trong miệng tràn ngập vị máu tươi, mới cắn răng một cái nói:
“Chúng ta tiếp tục theo phía trước đi” Nếu có thể tìm được thần tiên họ Trương kia, Bích Linh hẳn là còn cứu được đi?
Nhưng vạn nhất tìm không thấy thì sao?
Vạn nhất không kịp?
Bích Linh… Có thể hay không sẽ chết?
Lưu Ngọc chỉ là như thế suy nghĩ một chút, hàn ý liền theo lòng bàn chân lan đến, lạnh đến toàn thân phát run. Mà Bích Linh vẫn nhíu chặt mày, hiển nhiên cực kỳ thống khổ, lại cái gì cũng không nói, chỉ giãy dụa đứng lên, vịn lấy tay Lưu Ngọc đi nhanh về phía trước.
Mới vừa đi được vài bước, chợt nghe “ Phanh” một tiếng, hai người cũng ngã lăn trên mặt đất. Nguyên lai Lưu Ngọc từ thời điểm công kích xà yêu đã dùng hết yêu lực, hơn nữa hít vào không ít khí độc, thể lực đã sớm tới cực hạn, căn bản duy trì không được. Nhưng y chỉ sợ càng kéo dài tình hình càng tồi tệ, đành phải bắt buộc chính mình xốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/121529/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.