Sắc trời âm trầm, tuỳ thời đều có thể mưa xuống.
Thiếu niên tướng mạo thanh tú ngồi ở đầu giường, trong tay thưởng thức một mảnh lá cây, rồi mới tiến đến bên môi, hết sức chuyên chú thổi một khúc – Kia làn điệu du dương triền miên, như khóc như tố, thập phần êm tai.
Một khúc dừng lại, Lưu Ngọc cúi đầu nhìn xem tuấn mỹ nam tử đang nằm trên giường, thân thủ nhẹ nhàng vuốt lên nếp uốn trên mi gian (giữa lông mày),thật nhỏ đến không thể nghe thấy thở dài.
Trương Triệu Huyền canh giữ ở ngoài cửa lập tức tiến đầu vào dò xét, hỏi:
“Sao rồi? Hắn vẫn chưa tỉnh sao?”
Lắc đầu.
Trương Triệu Huyền liền rõ ràng đẩy cửa mà vào, đồng dạng đi đến bên giường ngồi xuống, vỗ vỗ vai Lưu Ngọc, an ủi nói:
“Ngươi cũng biết Diệp Thanh nhà ta có bao nhiêu lợi hại, hắn nói Bích Linh hôm nay thanh tỉnh, vậy nhất định sẽ tỉnh lại”
“Ân” Lưu Ngọc gật gật đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười.
Ba ngày liên, Bích Linh bởi vì đau đớn mà mê man, Diệp Thanh lập tức liền giúp hắn thi châm, lại hao phí yêu lực trói buộc thực khí hỗn loạn trong cơ thể, cuối cùng bảo vệ tính mạng hắn.
Chẳng qua…..
Lưu Ngọc cúi đầu, ánh mắt như trước dừng lại trên người Bích Linh, một mặt hy vọng hắn mau một chút tỉnh lại, một mặt lại sợ hãi hắn khôi phục trí nhớ.
Y cùng hắn chính là bởi vì cơ duyên xảo hợp (nhân duyên trùng hợp) mới có thể ghé vào cùng một chỗ, chưa từng chân chính yêu nhau, đợi sau khi người này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/121531/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.