Edit & Beta: DK
Nói muốn ngắm sao, hai người liền cùng ngồi một chỗ, Từ Phong Cận rót rượu cho Triệu Úc, nói chuyện phiếm: “Hôm nay lúc đi lấy rượu có đi qua nhà bếp, ta nhìn thấy đầu bếp đang làm bánh trung thu, những năm qua vương gia trải qua trung thu như thế nào?”
Triệu Úc nói: “Nếu bệ hạ mời liền tiến trong cung, nếu như không mời, thì ở trong phủ một mình uống trà thưởng hoa ngắm trăng.”
Từ Phong Cận cười nói: “Vậy để sau này ta bồi vương gia cùng uống trà, thưởng hoa, ngắm trăng.” Nói xong lại thở dài: “Trước đây ở nam quán mọi người sẽ tụ tập một chỗ cùng nhau uống rượu ngắm trăng. Ở đó đại đa số mọi người không nhà để về, có người tự chọn nghề này, có người là do cuộc sống bức bách. Không người nhà, cũng không xem người bên cạnh là người nhà, dù sao nghề bán mình diễn tuồng này, ngay cả bản thân cũng không chấp nhận được, lại càng xem thường những người làm cùng mình, có một số người thậm chí còn không coi mình là con người nữa. Có lúc ta đã nghĩ, nếu như không gặp được ân công, nếu như tự tử bất thành, chắc hẳn bây giờ người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm.”
Hắn nói hai chữ ‘Ân công’ lập lờ nước đôi, đầu tiên là muốn nói chút chuyện cũ, thăm dò ý tứ, xem Triệu Úc có lộ ra sơ sót hay không. Nhưng không ngờ Triệu Úc cho rằng hắn đã biết chân tướng, nói chuyện phiếm mà toàn ôn lại chuyện cũ, trong lời nói tràn đầy sự cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-lan-giang-nguyet/2443309/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.