Chiều ba ngày sau, Bạch Sấu Hồng đau bụng lăn lộn trên giường, nữ quản gia sốt ruột gọi điện thoại cho Hắc Lạc Kiệt. Nửa giờ sau, anh liền vội vàng chạy về biệt thự, đến phòng liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt.
“Sao vậy?” Anh ngồi bên cạnh cô, nhìn cô đau đớn trên mặt đầy mồ hôi, lòng nhịn không được đau đớn. Buổi sáng khi ra ngoài cô còn rất tốt, sao hơn ngày đã biến thành như vậy?
“Đau quá!” Cô nức nở nói.
“Đau ở đâu?”
“Bụng!” Cô rốt cuộc nhịn không được rơi lệ.
Anh nhíu chặt hai hàng lông mày, “Sao lại đau bụng? Có phải ăn không no không?”
“Không biết, đau quá!” Ánh mắt cô nhìn thẳng anh, lên án nói: “Anh nói đi, có phải anh mang bệnh bên ngoài về không?”
“Anh?” Hắc Lạc Kiệt chỉ vào mũi mình, không rõ cô đau bụng có liên quan gì với anh? Anh cũng không cho cô ăn thứ gì không tốt mà.
“Nhất định là anh! Có phải anh trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, nhiễm bệnh kỳ quái, rồi lây bệnh cho tôi, làm hại bụng tôi đau quá!”
“Anh không có.” Lúc trước khi anh chạm vào phụ nữ đều kiểm tra qua, vô cùng khỏe mạnh.
“Trước đây hai ngày anh đổi một cô, có khi anh đã nhiễm AIDS.”
Là ai nói cho cô chuyện này? Hắc Lạc Kiệt thề anh nhất định sẽ giết cái tên to miệng đấy.
Bàn tay anh mở rộng, ôm cô vào trong lòng nói: “Họ đều làm kiểm tra sức khỏe, huống hồ anh đều có mũ.”
“Gạt người!”
“Anh gạt người chỗ nào?” Cô bé đáng giận, suốt ngày nghi ngờ lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-chu-doat-yeu/27760/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.