Một tay Bạch Sấu Hồng ôm đầu vì say rượu mà sinh ra đau đớn, ánh mắt đảo qua căn phòng xa lạ lại có điểm quen thuộc, cô biết đây là lần thứ hai mình tỉnh lại trong căn phòng này.
“Cô ạ, cô tỉnh rồi.” Nữ quản gia khẽ đẩy cửa ra, xác định cô đã tỉnh lại mới lên tiếng gọi cô.
Sáng nay bang chủ hạ lệnh muốn cô chuẩn bị thuốc giải rượu tốt, chờ cô tỉnh lại uống, nhưng lại không cho bất kỳ ai làm cô tỉnh lại, cho nên đành phải cứ 15 phút lặng lẽ vào kiểm tra.
Chợt nghe thấy có tiếng người, Bạch Sấu Hồng vội quấn hai tay trần trụi trong chăn mỏng, hai gò má đỏ bừng, vẻ mặt có chút bất an.
Nữ quan gia hơn năm mươi tuổi sóng gió gì mà chưa từng thấy, bà không thèm để ý nói: “Cô, cô không cần xấu hổ. Uống thuốc giải rượu trước.”
“Giải rượu?” Hai mắt cô mang theo mê mang nhìn nữ quản gia, không tự chủ được nhớ lại màn kích tình say rượu đêm qua, hai gò má càng đỏ như lửa đốt.
“Bang chủ thật đúng là rất yêu cô!” Bà làm quản gia cho bang chủ đã hai mươi mấy năm, bang chủ cuồng ngạo máu lạnh vô tình, bình sinh luôn đối đãi như thế với phụ nữ.
Trước kia phụ nữ đến Hắc gia rồi lại đi khiến bà cũng không đếm được, nhưng bà chưa từng thấy cô gái nào có thể có được sự chú ý và yêu thương của bang chủ.
Các cô kia, mỗi người đều ước có cơ hội để được bang chủ để ý, đi lên làm phu nhân bang chủ, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-chu-doat-yeu/27759/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.