Bạch Sấu Hồng sau mây mưa thường ngủ luôn, bất ngờ mở to hai mắt tỉnh lại nhìn anh nói: “Người trong hắc đạo có phải nói một là một, nói được thì làm được không?”
Hắc Lạc Kiệt gật gật đầu, “Trên cơ bản là như thế.” Ở chung với cô một thời gian, với cá tính của cô cũng có chút hiểu biết, như cô hỏi vấn đề hiện tại, anh cược cô nhất định có mục đích gì đó.
“Có ý gì?”
“Xem tình hình mà định.” Anh kéo thân thể mềm mại của cô lại gần, ôm chặt vào lòng.
“Vậy lời hứa của anh?”
“Em nói đi?”
“Anh đã nói một tháng sẽ để em về nhà, ngày mai là đến ngày, anh không thể nuốt lời.” Bạch Sấu Hồng nghiêm mặt nhìn anh nói.
“Anh sẽ cho em về.” Nhưng cũng không nói không đón em lại. Anh bổ sung thêm một câu trong lòng.
Cô vừa lòng gật đầu, rúc vào lòng ấm áp của anh, nghĩ ngày mai có thể rời đi, trong lòng không khỏi có điểm vui sướng… Nhưng vì sao lại có chút khó khăn?
Không! Cô làm sao có thể luyến tiếc rời khỏi anh?
Không có khả năng, tuyệt đối không thể!
“Đúng rồi, em trai em bỗng thay đổi, có phải anh…”
“Anh phái người chỉnh cậu ta, để cậu ta hiểu cái gì là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cả ngày chờ một bước lên trời là không thực tế, làm đến nơi đến chốn mới quan trọng, xem, cậu ta hiện tại có phải thực tế hơn không.”
“Thì ra đúng là anh.” Thay đổi của em trai, cô thật là lòng tràn đầy vui mừng.
“Em nói nhiều quá, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-chu-doat-yeu/27761/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.