Vô Vọng lâu nằm ở trong một sơn cốc không tên, địa hình phức tạp thêm rừng rậm khó đi, nếu không có người dẫn đường, tự tiện xông vào nhất định sẽ bị lạc. Sau khi xem một vòng từ trên xuống dưới, Tông Niệm cũng hiểu tại sao Lục Tiêu không lo người giang hồ đánh tới, tất cả là do Vô Vọng lâu có lợi thế.
Trên đường thấy không ít giáo chúng, bọn họ nhìn thấy Lục Tiêu cũng không hành lễ, chỉ gật đầu coi như chào hỏi, đúng là cùng các môn phái có quy môn hà khắc không giống nhau.
"Những người đó đừng nhìn mặt hiền lành mà lầm, chỉ có bản lĩnh cao cường mới có thể ở Vô Vọng lâu tùy ý ra vào." Lục Tiêu thấy mặt Tông Niệm lộ vẻ tò mò, liền nói, "Trong lâu lấy cường giả vi tôn, nếu không có thông qua ta khảo nghiệm, bọn họ cùng lắm chỉ là tiểu sát thủ thôi."
Tông Niệm nhớ tới lúc hai người mới quen, mỗi lần gặp mặt, trên người Lục Tiêu luôn có vết thương. Đủ để hắn biết người này từ trước đến nay sống như thế nào.
"Phía trước là Tường Đỏ." Lục Tiếu nâng cằm về một hướng.
Tông Niệm vừa thấy, quả nhiên như lời y nói: Cách đó không xa tường viện đều được sắp chỉnh tề, thông tin đều treo trên thẻ bài đỏ, giống như là một mảng tường phủ sơn đỏ, nổi bật cực kỳ.
"Sinh ý của bọn huynh sao lại nhiều như vậy?" Tông Niệm kinh ngạc với số lượng đống thẻ đỏ.
Lục Tiêu cười nhạo một tiếng: "Này chính là chân lý chốn giang hồ, cá lớn nuốt cá bé, cá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368115/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.