Tông Niệm bị một cảm giác khó chịu đánh thức. Hắn bị rót rất nhiều rượu, mới ngủ không lâu, lúc này mơ mơ màng màng, chỉ nói: "Lục Tiêu......? Mau đi ngủ......"
Người nọ nghe hắn gọi tên của mình, động tác hơi ngừng lại, hỏi: "Kỷ Chi còn nhớ rõ ta sao?" Giọng y rấm rức nỉ non, như cô hồn dã quỷ vì hàm oan mà chết, vừa âm vừa lạnh. Trong lòng nghiến răng nghiến lợi, động tác lại rất kẽ khàng, e sợ làm bị thương người trong lòng.
Bỗng nhiên dưới thân chợt lạnh, cảm giác vừa nóng vừa lạnh đánh úp tới. Cảm giác này làm cho Tông Niệm tỉnh táo lại rất nhiều.
Hắn mở to mắt, nhìn rõ người trước mặt, nhưng bị dọa sợ luôn. Đây là Lục Tiêu, nhưng không giống Lục Tiêu ngày thường. Bây giờ y đang mặc hỷ phục của nữ, tóc dài được cột lên, chỉ có điều khuôn mặt của y là kiểu anh tuấn, mặc dù đã mang mạng che mặt lên, cũng không hoàn toàn giống như một nữ tử.
"Huynh...... Huynh......" Tông Niệm cảm thấy đầu quay mòng mòng, choáng váng không nhìn được, bị bộ dạng có thể nói là buồn cười của Lục Tiêu làm cho tỉnh, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo.
Lục Tiêu thấy hắn tỉnh lại chỉ trừng mắt nhìn mình, vài sợi tóc lộn xộn vểnh lên, vừa ngu vừa đáng yêu, buồn bực trong lòng tiêu tán đi một nửa, chỉ ủy khuất nói: 'Tướng công, đêm đẹp mau hết, giờ tốt đến rồi, tướng công vậy mà nỡ quên ta."
Một tiếng tướng công này của Lục Tiêu khiến Tông Niệm sực nhớ lại chuyện quan trọng hôm nay.
Hôm nay, là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368116/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.