Tuy rằng âm mưu của Lâm gia bị vạch trần, Lâm Nguyên Hải cũng chết vào đêm hôm đó, nhưng mà khẩu hiệu "Trừ ma vệ đạo" vẫn cứ giống như lời Lâm Nguyên Hải nói, lập tức truyền khắp toàn bộ giang hồ. Vô vọng lâu quá mức làm càn, chung quy không vì vui buồn của chính đạo. Không có Lâm gia, còn có Lý gia, Vương gia, chỉ cần còn có ích lợi, Vô Vọng lâu chính là cái bia ngắm sống sờ sờ.
Đổi là những người khác, sớm đã có âm mưu chạy đi phản kích, nhưng mà Lục Tiêu thân làm Vô Vọng lâu lâu chủ lại không hề có loại tự giác này.
Y còn đang cùng người trong lòng dính chặt ngọt ngào đây này. Nào còn có tâm tư đi quản mấy người đó, nên tất cả đều ném cho Tùng Thanh.
"Liên quan gì đến ta!" Tùng Thanh tức giận dậm chân, "Ngươi làm lâu chủ cũng quá tùy ý rồi đó, mấy năm nay không phải cả ngày mất tích chính là nổi điên giết người, trước mắt thọc cái sọt này lên đầu ta mà coi được à?"
"Vậy thì, ta đem chức lâu chủ này truyền cho ngươi." Lục Tiếu cười hì hì nói. Hắn khó có lúc nhìn thấy bộ dạng Tùng Thanh tức hộc máu, tâm trạng tốt lắm.
Tùng Thanh cũng không nghĩ tới y lại không có liêm sĩ như vậy, nhất thời nói không ra lời. "Ngươi… Ngươi!"
"Được rồi, dù sao chúng ta lại không giống mấy đại môn phái khác, vốn là tùy ý làm việc. Xem mấy người đó như chó sủa là được, dù sao bọn họ không thấy tìm thấy Vô Vọng lâu đâu, lúc này khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368114/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.