"Chết thì chết đi, có liên quan gì Vô Vọng Lâu đâu." Lục Tiêu cười mắng một câu, trực tiếp xốc lên mành cửa của cách gian. Hôm nay tất cả mọi người đều nhìn thấy gương mặt của lâu chủ Vô Vọng lâu trong lời đồn. Y đứng ở xa xa, bễ nghễ nhìn đám người, như thế gian này không có gì đáng để nhìn kỹ, biểu tình tự cao tự đại so càng giống người ma giáo chuyện ác gì cũng làm hơn Tùng Thanh.
Có người nhận ra giọng của y, không khỏi cả kinh: "Là người phá rối ở sau mành!"
Người trong giang hồ hình dung về vị lâu chủ này chính là: âm hiểm xảo trá, hành sự tàn nhẫn. Nghe đồn có người mở miệng châm chọc y, còn chưa nói xong đã bị kiếm chém đứt cổ, đầu rơi xuống đất mà mắt vẫn chưa nhắm lại.
Có mấy người nghĩ đến vừa nãy mình châm chọc y, trong lòng sinh ra vài phần kinh sợ, sợ mình không cẩn thận trở thành một trong những người "nghe đồn" bị chém đầu rơi xuống đất; nhưng vẫn ôm tâm lý may mắn mà an ủi mình: không sợ, ở đây nhiều người như vậy, chưa chắc y nhớ kỹ mình.
Nhưng lúc bọn họ đang tự an ủi, bỗng nghe hai tiếng vèo vèo vọng lại, trên cổ chợt lạnh, ngay sao đó là đau đớn tận xương, nâng tay sờ, sờ đến một tay đầy máu.
"A -- "
Trong cả đám có mấy người ngã xuống, đều bị phi đao cắt đứt cổ. Dưới mí mắt của tất cả người nơi đây mà dám giết người, quả nhiên là ma giáo cả gan làm loạn! Xung quanh mấy bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368113/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.