Tạm thời không đề cập đến việc tại sao Lục Tiêu đang ẩn thân trên lầu lại bị dáng vẻ Tông Niệm mặc nữ trang chấn nổ đầu, y hận bây giờ không thể phi thân xuốn dưới bắt người, đem hắn giấu khỏi ánh mắt bên ngoài; mà người đang đứng trong sảnh kia thì bị bao ánh mắt chíu rọi không biết trốn vào đâu.
Tông thiếu hiệp da mặt mỏng, mặc thành như vậy là đã cứng hết cỡ rồi, vừa lo bị lộ, lại vừa xấu hổ. Cũng may hắn đứng ở trong thính đường, cách khá xa gian phòng của bọn họ, cho nên dù dáng người có hơi to lớn cũng không làm người khác thấy sai sai, thêm vào tài nghệ không biết học từ chỗ nào ra của Tùng Thanh, trong khoảng thời gian ngắn cũng khiến đám người kia xem hắn là giai nhân tài mạo song toàn đi ra từ Duyệt Các.
Sự tình phát triển thế này cũng không chệch quỹ đạo, lúc này Tông Niệm lo lắng nhất chính là có biến xảy ra.
Vốn tưởng Tùng Thanh giả thành tỳ nữ sẽ dìu mình lên đài, hai người kẻ tung người hứng. Vậy mà một nén nhang trước người dưng không thấy, cũng không biết trên đường rẽ chỗ nào.
Trong lòng Tông Niệm bất an, nhưng cũng lần diền này chỉ cần một mình hắn, Tùng Thanh chỉ là râu ria. Ảo thuật kia đã sớm chuẩn bị tốt, dù là ai tới diễn cũng không ảnh hưởng.
Nghĩ vậy Tông Niệm thoáng an tâm, bỏ qua việc bản thân cảm thấy không được tự nhiên, chuyên tâm sắm vai "Kinh Chi cô nương".
Minh Cốc như hiểu được tâm tư của hắn, thấy tất cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368110/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.