Lời nói người này tỏa ra cuồng vọng tự đại khiến cho sắc mặt những người nơi đây thay đổi. Lập tức có người cao giọng quát: "Không biết các hạ là ai mà có thể tự mãn như vậy? Ở đây không thiếu cao thủ, các hạ nói giết là giết, cho là nói giỡn thôi sao?"
"Ta xem người này chỉ dám nói miệng, cả người còn không dám lộ diện, chắc là do dung mạo xấu xí, sợ làm Kinh Chi cô nương kinh hãi đi."
Mắt thấy mọi người đối thoại, ngươi một câu ta một câu náo nhiệt ồn ào, so với cạnh tranh ra giá vừa nãy, giờ nhìn càng giống một cái chợ. Lúc này thân là người điều hành đại hội, Minh Cốc đáng lẽ phải ra hòa giải, nhưng ông lại chỉ đứng một bên thờ ơ lạnh nhạt.
Thật ra lúc này ông đã phát hiện, người kia hẳn biết tính toán mà đến. Bởi có người đi ra làm chim đầu đàn, Minh Cốc cũng mặc không lên tiếng, ước gì bọn họ đánh nhau, vừa vặn cho mình đục nước béo cò.
Nghĩ vậy, Minh Cốc giương mắt nhìn, lại phát hiện người vừa cùng mình đánh nhau mấy chục chiêu, "Kinh Chi cô nương" đã không còn thấy bóng dáng -- thêm cả vật giá trị liên thành Xích Tinh Vũ Luyện.
Ông khắp nơi nhìn thử, tuyệt không thấy bóng dáng "cô nương" đâu. Nhưng người hầu xung quanh thần sắc như thường, không lí nào không phát hiện một người sống sờ sờ như thế biến mất.
Chuyện này... Đúng là kỳ quái! Mọi người vẫn còn đang đắm chìm trong chi tranh, vậy mà lại không màng đến bảo vật đột nhiên biến mất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368111/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.