Đã qua năm canh giờ từ lúc Giám Bảo đại hội bắt đầu. Ngày cũng dần ngả tối, ráng chiều len lỏi từng ngóc ngách quanh co cuối cùng cũng từ từ tắt hẳn. Cho dù các vị khách phần lớn đã ôm được món đồ mình thích, bọn họ cũng không khỏi cảm thấy khát khô cả cổ.
Nhạc Tiếu cũng vậy. Y vẫn đang nghĩ, chẳng lẽ đại hội cứ để các khách nhân đói đến tối sao, thì nghe người điều hành buổi đại hội nãy giờ, Minh Cốc, cất cao giọng nói: "Chư vị hẳn cũng đã có chút mệt mỏi rồi, tại hạ đã sai người chuẩn bị trà giải nhiệt và một số món ngon, tự thấy chiêu đãi không chu toàn, thỉnh đắc tội."
Lời của Minh Cốc vừa dứt, tất cả mọi người đều nghe tiếng gõ cửa ở ngoài. Nhạc Tiếu đứng dậy mở cửa, thì thấy một người hầu gái khuôn mặt thanh tú bưng một cái bàn tròn trong tay, phía trên là trà và đồ ăn, hầu gái thấy người mở cửa liền phúc thân nói: "Đã quấy rầy, mời thiếu hiệp dùng."
Động tác nàng tùy tiện nhưng không mất cung kính, vừa nhìn liền biết được người trong thế gia quản giáo. Khiến Nhạc Tiếu không khỏi cảm thán trong lòng sự phô trương của Giám Bảo đại hội. Lúc mọi người đang dùng món, bán đấu giá tất nhiên bị tạm dừng. Chờ cho lúc này qua đi, chính là màn kịch quan trọng nhất của đại hội.
Lúc Nhạc Tiếu đang nhét đồ ăn đầy miệng, là lúc Tông Niệm đang thấy khó chịu. Bởi dáng vẻ hắn lúc này đây, có là Lục Tiêu cũng không thể nhận ra.
Hắn đang đàng hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368109/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.