Ngoài phòng sắc trời chưa sáng hẳn, không giống như suy nghĩ mặt trời đã lên cao của Tông Niệm, phía chân trời mơ hồ xuất hiện một tia sáng, thấy được bầu trời trong vạn dặm không một áng mây, có vẻ hôm nay thời tiết sẽ rất đẹp.
Ngày hè hừng đông rất sớm, chỉ chốc lát sau mặt trời sẽ mọc lên. Tông Niệm đoán thời gian mình ở trong gian mật thất kia, không khỏi thở dài.
Thư phòng có mật thất cũng không phải nơi đặc biệt gì, bày trí như nhau, trên giá sách xếp đầy y thư, đủ để cho thấy sự say mê của chủ nhân thư phòng. Vật bài trí trong thư phòng không có cái nào không phải vật quý, Tông Niệm tuy không hiểu biết nhiều, nhưng vẫn nhìn ra thân phận cao thâm của người này, nhất định là xuất thân từ thế gia. Chỉ là không biết nơi này có phải Lâm gia hay không, cần ra ngoài mới biết được.
Tông Niệm bước đến cửa, muốn đẩy cửa đi ra ngoài, nhưng sau lại suy nghĩ, nơi này nếu là trong viện của thế gia, đáng ra phải có người hầu, tuy rằng bây giờ trời còn chưa sáng hẳn, bọn họ cũng không thể lười biếng, như thường lệ hẳn phải sớm rời giường chuẩn bị, mình cứ thế đi ra sẽ kinh động đến họ.
Cũng may Tông Niệm tu luyện chưởng pháp thích hợp nhất cho việc ẩn thân chạy trốn, chỉ cần cẩn thận một chút, ra ra vào vào không thành vấn đề.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, đầu tiên Tông Niệm xác nhận ngoài phòng không có tôi tớ đi qua, tiếp theo mới cẩn thận leo cửa sổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368108/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.