Người đàn ông trước mặt đã thuộc trung niên, mũi thẳng mặt vuông, trên mặt gắn thêm bộ râu quai nón, nhìn phi thường phóng khoáng trung hậu. Trên thực tế môn chủ của Trảm Phong môn tính tình như người, là một đại hán thô cuồng phóng khoáng. Hắn tròn mắt trừng trừng nhìn đứa cháu đã chết nay lại sống sờ sờ trở về.
"Ngươi, ngươi là Niệm Nhi?" Tông Niệm hướng hắn cúi đầu, "Sư thúc, Tông Niệm trở về rồi."
Đem Tông Niệm đánh giá từ trên xuống dưới, đại hán cao năm thước vành mắt hồng hồng ôm chầm lấy hắn, mừng rỡ nói:" Tốt rồi, tốt rồi! Tông gia rốt cuộc cũng có ngày nhìn lại đứa cháu này. Ông trời có mắt, cũng coi như chúng ta sẽ không tuyệt hậu. Người đâu! Mau xuống bếp bảo người đi mua rượu thịt, đi phát thiệp mời, chờ qua mấy ngày, ta muốn cho cháu ta một yến tiệc! "
Nhìn sư thúc kích động như vậy, Tông Niệm không tự chủ được cũng kích động theo, mũi có chút ê ẩm.
Tông Niệm nửa đời sau này cũng chỉ còn sư thúc là người thân duy nhất.
Đời trước môn chủ Trảm Phong môn - Vân Phi, chỉ thu hai đệ tử thân truyền. Một là phụ thân Tông Niệm, Tông Tồn Kiếm - đại đệ tử, tiểu đệ tử là sư thúc hắn - Vu Qua. Tông Tồn Kiếm tuổi trẻ tự tại, thích nhất là ngao du giang hồ, sau khi thành thân liền xây nên Phi Tinh Ổ. Từ đó về sau phàm là chuyện liên quan tới giang hồ cũng không đoái hoài nữa. Đại đệ tử không muốn kế thừa môn phái, nên môn chủ Trảm Phong môn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368092/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.