Tông Niệm lại mơ thấy ác mộng. Hắn thấy Phi Tinh Ổ bị lửa nuốt chửng, mà bản thân không thể nhúc nhích, như có gì đó quấn lấy chính mình không sao động đậy được. Dù vùng vẫy cố gắng mở mắt ra, xung quanh vẫn chỉ là bóng tối vô tận.
Tông Niệm có phần trì độn mở mắt nhìn, mới nhận ra bản thân đang nghiêng người nằm trên giường. Sau lưng hắn có thứ gì đó dán chặt vào, nóng bỏng vô cùng, dính sát không một kẻ hở. Hắn không thoải mái xích ra một chút, liền thấy sau gáy truyền tới hơi thở nóng hổi.
"... Kỷ Chi tỉnh rồi sao?"
Thanh âm cố gắng kìm lại không để hắn giật mình, lúc này Tông Niệm mới phát giác eo mình bị hai tay đối phương ôm lấy, xem ra đây cũng là nguyên nhân làm Tông Niệm thấy khó chịu. Không chỉ eo, gần như cả người hắn bị người nọ ôm vào ngực, cái ôm này tựa như bày ra thiên la địa võng vững vàng chế trụ hắn, không cách nào trốn thoát.
"Ngươi ---"
Vừa mở miệng, Tông Niệm cảm thấy cổ họng mình đau tới phát sợ, hai bên thái dương truyền tới đau nhức. Men rượu khiến cả người như nhũn ra, tay chân vô lực, thậm chí khí lực gạt đôi tay quấn trên eo mình ra cũng không có.
Người sau lưng cầm lấy tay Tông Niệm, cùng hắn mười ngón đan xen, hơi thở nóng hổi lại lởn vởn sau tai hắn.
"Kỷ Chi sao nỡ lạnh lùng như vậy? Biết rõ là ta nhưng vẫn quay đầu bỏ đi... "
Không cần người nọ xưng tên, Tông Niệm trong lòng đã biết rõ, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368093/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.