Trình Hạo hạ quyết tâm phải đến chùa Như Ý một lần nữa, mặc kệ là người sắp đặt một nửa cuộc đời hắn hay là kẻ địch đi chăng nữa, hắn cũng phải tìm cho ra lẽ phải. Không chỉ vì Dư Xuyên mà còn là vì bản thân mình, hắn nhất định phải thoát khỏi hoàn cảnh như trong sương mù này.
"Không biết lòng người tốt! Mặc kệ cậu!" Dư Xuyên mím môi phớt lờ Trình Hạo, không biết là đang hờn dỗi hay đang suy nghĩ điều gì.
Trình Hạo đặt đồ ăn nhẹ lên bàn không quấy rầy y nữa, "Tôi đi nấu cơm đã, anh có thể thử những món này trước. Lúc nhỏ chúng tôi thích ăn loại đồ ăn này. Tuy là đồ ăn vặt, nhưng ăn ít cũng không sao!"
Khóe mắt Dư Xuyên thấy hắn xoay người đi vào phòng bếp, ánh mắt lập tức rơi vào trong túi đồ ăn vặt, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Hai người mang tâm sự dùng bữa cơm, sau khi dọn bàn, Trình Hạo nói: "Tôi sẽ thương lượng với Phương Doãn sau, không biết lần này sẽ đi bao lâu, xem anh ta có thể điều chỉnh thời gian làm việc cho tôi không."
Dư Xuyên hỏi: "Nếu có thể điều chỉnh, chúng ta sẽ lập tức khởi hành sao?"
"Tôi e là không được. Đáng tiếc phải nói với anh là thuật che mắt của anh căn bản vô dụng trong phương diện kiểm tra giao thông." Trình Hạo xòe tay.
"Tại sao!" Dư Xuyên cảm thấy hắn đang nghi ngờ năng lực của mình, vừa giơ tay lên, trong tay đã có thẻ căn cước giả giống y như thật.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523452/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.