"Nói đi, có chuyện gì sao?" Trương Thiên Sư miễn cưỡng mở cửa cuốn, để Trình Hạo vào nhà ngồi.
"Tôi muốn biết vì sao đêm qua ma nước đột nhiên chạy mất," Trình Hạo nghiêm túc hỏi, "Có liên quan đến tôi không?"
Trương Thiên Sư ném một nhúm vụn trà vào trong tách, đổ nước sôi vào, tự mình uống cạn, "Hở, làm sao tôi biết được? Dù sao cũng không phải tôi làm, anh đã làm gì à?"
Trình Hạo chỉ cho hắn ta xem vết thương trên đầu ngón tay, "Hôm qua khi tôi đang nạy hạt mắc ca, vì sốt ruột nên bị đứt tay chảy ra một ít máu, cho nên..."
Trương Thiên Sư nghe xong lời này sửng sốt, trà trong miệng suýt chút đã phun ra, "Hả? Không phải là anh muốn nói thật ra anh chính là con cháu của gia tộc đó chứ!"
Trình Hạo nhìn hắn ta, "Tôi cũng không rõ, cho nên mới đến đây tìm anh."
Trương Thiên Sư gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, liếc mắt hỏi: "Này không phải anh nói người nhà anh đều mất hết rồi sao?"
Trình Hạo nhớ lại những gì mình đã nói, xấu hổ ho khan một tiếng, "Thực ra, tôi là một đứa trẻ bị bỏ rơi, từ nhỏ đã không biết cha mẹ mình là ai, vì vậy đều nói với người ngoài là họ đã chết, cũng xem như tránh được một ít rắc rối."
"Vậy em họ của anh là sao? Anh không có cha hay mẹ, em họ của anh từ đâu ra?"
"Chuyện này chỉ hai ba câu cũng không thể nói rõ ràng..." Trình Hạo lắc đầu, "Hôm nay tôi muốn hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523454/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.