Làm sao Dư Xuyên có thể hiểu được giữa anh và Thôi Liêm đã xảy ra chuyện gì, y sợ Phương Doãn đến gần sẽ phát hiện manh mối, lúc này nhìn thấy anh muốn chạm vào mình đành nín thở, không quan tâm đến chiếc xe lăn, nhanh chóng bay ra ngoài như một làn khói.
Phương Doãn vẫn còn đang thất thần, thậm chí còn không để ý đến y đang ngồi trên ghế hay trên xe lăn, còn tự hỏi tại sao hôm nay Thôi Liêm có vẻ hơi khác, lẽ nào em ấy thực sự tức giận rồi? Dỗ dành không tốt sao? Sắc mặt anh tái nhợt liền đuổi theo.
Sau khi đuổi tới phòng khách, chỗ nào còn thấy bóng dáng của Thôi Liêm đâu? Chỉ nhìn thấy Dư Xuyên đang giơ tạp chí lên cao, che hết khuôn mặt của y, còn Trình Hạo ngồi bên cạnh đang nhìn y.
"Thôi Liêm đâu?" Phương Doãn nhìn quanh một vòng, nhưng không tìm được người mình muốn gặp, đành phải hỏi cả hai.
"Mới vừa đến đây, sau đó lại rời đi." Trình Hạo đáp.
"Đi rồi à..." Phương Doãn không giấu được vẻ mất mát, "Được rồi, không có chuyện gì đâu." Nói xong anh xoay người đi vào trong.
Sau đó Trình Hạo nhìn thấy Dư Xuyên phía sau cuốn tạp chí trừng mắt nhìn anh, hắn khó hiểu hỏi: "Sao vậy?"
Phù... Dư Xuyên thở phào nhẹ nhõm nói thật, "Vừa nãy cậu ta nhìn thấy Thôi Liêm nhưng thật ra là tôi, nguy hiểm thật, suýt chút nữa bị phát hiện!"
"Tôi nói chứ sao vừa nãy anh lại bay ra... về sau cẩn thận một chút."
Dư Xuyên đặt tạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523449/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.