Bốn người họ tiếp tục chiến đấu cho đến tận khuya, cuối cùng trong tiếng ngáp dài liên tục mới bằng lòng kết thúc.
Trình Hạo vươn vai, cảm thấy nỗi lo lắng của mình cũng vơi đi, hắn quay lại nhìn Dư Xuyên, "Tôi chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Chúng ta sẽ bắt chuyến tàu cao tốc vào 10 giờ sáng mai, cho nên ngày mai cần dậy sớm một chút."
"Dù sao tôi cũng không buồn ngủ, để tôi giúp cậu!" Dư Xuyên nhảy khỏi ghế sô pha, trước tiên cầm lấy ly nước của mình.
Mặc dù là nửa đêm nhưng trong khu vẫn có rất nhiều cú đêm, nhìn ra bên ngoài, hầu hết các tầng lầu đều sáng đèn. Trình Hạo thấy y bay lơ lửng không kiêng dè, hắn vội kéo rèm cửa sổ lại, nói: "Không thể mang theo những thứ anh đã nói được!"
"Tại sao?" Dư Xuyên ôm chặt đồ vật trong tay, "Tất cả đều hữu dụng!"
"Chúng ta còn phải leo núi. Đối với một ngọn núi cao như vậy, vali chắc chắn không mang theo nổi. Mang một cái balo còn tạm được." Trình Hạo chống eo nhìn y hối hả ngược xuôi, mệt y còn có thể ôm nhiều thứ như vậy.
Dư Xuyên dừng lại, "Vậy túi của cậu lớn bao nhiêu?"
Trình Hạo quay ra ba lô của mình, đây là túi hắn mang đến núi Tiểu Nam lần trước, lúc trở về cũng chưa giặt giũ, bụi bẩn trên đó vẫn còn.
"Hừ..." Dư Xuyên chán ghét liếc mắt nhìn, "Còn có cái khác không?"
"Khụ, không còn..." Trình Hạo phủi bụi, "Tàm tạm, còn có thể sử dụng."
"Nhưng cái này quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523447/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.