Thường Duật vẫn còn đang thầm cảm khái, đã thấy vẻ mặt Trình Hạo tối sầm quay lại, "Cái đó, ông có thể cho tôi mượn điện thoại được không?"
Thường Duật cũng không hỏi hắn mượn làm gì, chỉ lấy điện thoại trong túi ra đưa cho hắn.
Trình Hạo cầm lấy nhìn thử, mới thấy đây là phiên bản mới nhất của điện thoại quả dứa, "Ông tu hành trên núi còn dùng điện thoại tốt như vậy làm gì?"
"Đây là tiểu sư phụ trong chùa tặng cho ta, còn có một chiếc xe ta chưa dùng tới, nếu con muốn ta có thể gửi cho con. Ta không để ý đến những thứ này." Thường Duật nói với giọng điệu bình thản.
"Còn có xe?" Trình Hạo có chút ghen tị, "Mấy người cũng nhận không ít ha!"
"Xem như là chia hoa hồng trong chùa, nhưng mà tất cả cũng chỉ là vật ngoài thân."
Trình Hạo dù ghen tị nhưng hắn biết cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay(*),kiên quyết muốn ngăn cách bản thân và Thường Duật, "Tôi không muốn đồ của ông, ông giữ lại tự mình dưỡng lão đi!"
(*) Ăn của người ta thì phải nói năng với người ta mềm mỏng hơn.
Nói xong, hắn bước ra vẫy vẫy tay, "Tôi ra ngoài gọi điện, mật khẩu của ông là gì?"
"Không có mật khẩu." Thường Duật nói.
Trình Hạo bước ra ngoài, mở màn hình ra, thấy điện thoại đã được kết nối WIFI, bên trong còn cài rất nhiều phần mềm. Cái gì Weibo, Tiểu hồng thư, WeChat, Baidu, Douban, các ứng dụng video... Còn có diễn đàn thiên sư, xem ra ông ta ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523432/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.