Lúc Trình Hạo bế Dư Xuyên vào sân, Trương Thiên Sư cũng vừa lúc gọi Thường Duật tới, bốn người ngồi quanh bàn ăn.
"Con làm những món này?" Thường Duật ngạc nhiên nhìn thức ăn nóng hổi trên bàn.
"Cũng không hẳn," Trình Hạo bận rộn chuẩn bị đồ ăn cho Dư Xuyên, "Ăn nhiều một chút..."
"Thơm quá," Dư Xuyên đưa ngón trỏ lên, chóp mũi ngửi nhẹ, thức ăn trước mặt dần dần mất đi màu sắc.
Trương Thiên Sư vừa lùa cơm vừa lơ đễnh hỏi, "Trình Hạo, em họ của anh rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Trình Hạo sợ cặn thức ăn trong miệng hắn ta bắn tung tóe khắp nơi, vừa lúc hắn ta mở miệng đã nhét một miếng khoai tây vào, "Anh có thể ăn xong rồi hỏi có được không!"
Trương Thiên Sư mắc nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, cũng may có Thường Duật vỗ vào phía sau lưng, hắn ta mới có thể nuốt xuống. Chắc hẳn phải đói lắm rồi, hắn ta ăn vội hết ba chén cơm, ợ một tiếng nói: "Tôi no rồi, anh nói cho tôi nghe được chưa?"
"Hiện tại tôi không có thời gian." Đối mặt với Trương Thiên Sư, Trình Hạo có chút không kiên nhẫn, quay đầu lại gắp đầy thịt cho Dư Xuyên, giọng điệu cũng dịu dàng hơn, "Ăn ngon không?"
"Ăn ngon," Dư Xuyên nhìn đồ ăn được chất cao trong chén của mình, nói với hắn, "Cậu đừng gắp cho tôi nữa, tôi nếm chút hương vị là được!"
"Đồ ăn này làm cho anh, anh phải ăn nhiều chút." Trình Hạo múc cho y một chén canh cá.
Trương Thiên Sư tức giận phàn nàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523431/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.