"Anh... anh có việc gì! Sao vẫn chưa ngủ?" Trình Hạo ngồi dậy.
Sắc mặt Trương Thiên Sư tối sầm nói: "Tôi cũng rất muốn ngủ! Nhưng nơi này chỉ có hai phòng. Tôi không thể chen chúc với sư phụ Thường Duật được!"
"Ở đây chúng tôi không có chỗ cho anh ngủ, sao anh không đi tìm Bảo Kiến qua đêm với nó đi?"
"Mèo của anh ngủ trên cây, anh cũng muốn tôi lên cây hả?"
"Tùy anh!" Trình Hạo cúi đầu nhìn thấy Dư Xuyên đang dụi mắt nên dựng thẳng gối cho y dựa vào.
"Hai người đang nói gì vậy?" Dư Xuyên hỏi.
Trình Hạo nói trước: "Không có gì đâu, anh ta chỉ là đang buồn chán muốn cùng chúng ta tán gẫu thôi."
"Trình Hạo, vậy mà anh cũng làm được!" Trương Thiên Sư trợn mắt nhìn hắn, xoay người đi ra ngoài mắng.
"Chờ đã!" Trình Hạo ném gối cho hắn ta, "Cái này cho anh, đừng để bị trẹo cổ."
"Cám ơn ngài!" Trương Thiên Sư cầm lấy cái gối, tức giận rời đi.
"Không thì tôi đi nói chuyện với cậu ấy! Dù sao tôi cũng không có chuyện gì làm." Dư Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn bóng lưng cô đơn của Trương Thiên Sư biến mất trong khu rừng.
"Đừng lo lắng cho anh ta, người lớn như vậy còn không thể tự chăm sóc bản thân sao?" Trình Hạo giúp y vén chăn bông, "Chúng ta nằm xuống nói chuyện đi."
"Nói cái gì?" Hai mắt Dư Xuyên long lanh, sáng ngời trong màn đêm.
Trình Hạo nghiêng đầu nhìn y, "Ví dụ như... kế hoạch trong tương lai của anh là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523429/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.