Cho đến khi Trình Hạo đứng ngay ngắn trong sân, nhìn thấy Thường Duật và Dư Xuyên cùng nhau đi ra khỏi vườn thuốc, trên tay mỗi người đều cầm một nắm thảo dược có hoa màu xanh.
"Dư Xuyên!" Trình Hạo nghiêng người lại gần, "Tối hôm qua..."
"Hừ!" Dư Xuyên quay đầu đi, vành tai đỏ bừng cho thấy y vẫn chưa tha thứ cho Trình Hạo, "Tôi không muốn nói chuyện với cậu!"
"Tôi chỉ muốn nói cảm ơn anh", Trình Hạo nói, "Nếu anh không đưa tôi vào trong phòng, chắc tôi đã bị cảm chảy cả nước mũi rồi."
"Không phải tôi." Dư Xuyên đứng tại chỗ, vẻ mặt không vui.
"Không phải anh thì còn ai vào đây?" Trình Hạo muốn sờ sờ đầu của y, "Anh đó, miệng dao găm tim đậu hũ."
Dư Xuyên né tránh, "Dù sao cũng không phải tôi!"
Thường Duật liếc nhìn từng người một rồi bình tĩnh nói: "Đã muộn rồi, đi càng sớm càng tốt."
Trương Thiên Sư mặc đồng phục thiên sư chắp vá của mình, đi đến hỏi: "Sư phụ Thường Duật, những nắm cỏ này ngài nhổ để làm gì vậy?"
Thường Duật vung tay gọi Bảo Kiếm tới, giải thích: "Đây là cỏ đuổi rắn. Ở rừng núi gần đó có rất nhiều côn trùng độc, chúng ta có thể dùng đến nó."
Hắn ta vừa dứt lời, Bảo Kiếm không biết từ đâu nhảy ra, dùng sức nhảy lên vai Thường Duật. Sức nặng rắn chắn của nó khiến Thường Duật phải rên lên.
"Meo meo ~" Bảo Kiếm kêu lên đầy bất bình, cố gắng thu mình nhỏ lại một chút.
"Hai năm qua con đã cho nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523427/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.