Dư Xuyên đang điều trị linh thể ở trong phòng, một lúc sau mới thấy Trình Hạo ngẩn người đi vào.
"Trình Hạo?" Dư Xuyên nghi ngờ nhìn hắn, "Cậu sao vậy?"
Trình Hạo đi thẳng đến bên giường ôm lấy y, "Anh có biết Thường Duật đã nói với tôi gì không? Ông ấy nói ông ấy là cha của tôi!"
"Cái gì?" Dư Xuyên sửng sốt, quên luôn cả việc đẩy Trình Hạo ra. Lúc trước y còn nghi ngờ Trình Hạo có phải là Thường Duật không, dùng một loại phép thuật nào đó thay đổi khuôn mặt, trăm triệu lần không nghĩ tới...
Trình Hạo gục đầu lên vai y chán nản nói: "Ông ấy nói tôi được người phụ nữ cuối cùng trong dòng tộc của ông ấy sinh ra, người phụ nữ đó chính là mẹ tôi, nhưng tiếc là sức khỏe bà ấy không tốt, lúc sinh tôi lại bị khó sinh, sau đó bà ấy qua đời. Đến đời tôi thì cả gia tộc họ Thường triệt để tuyệt hậu."
Dư Xuyên kinh ngạc, "Hóa ra người anh ấy muốn cứu là mẹ cậu... Vậy tại sao anh ta không giữ cậu bên người?"
Trình Hạo ngẩng đầu, phức tạp nhìn y: "Bởi vì anh bị mắc kẹt ở núi Tiểu Nam, để tôi có thể đưa anh ra ngoài, ông ấy đã đưa tôi vào Lệ Thành, nhờ một người bạn chăm sóc..."
"Cậu, biểu hiện của cậu là sao hả?" Dư Xuyên không hiểu nhìn hắn, bị hắn nhìn ra nỗi sợ hãi trong lòng, "Cũng đâu phải tôi làm mất cậu!"
"Thành thật mà nói, hai người..." Trình Hạo buồn bực, chẳng trách Thường Duật lại quan tâm thái độ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523434/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.