Ta bắt đầu hiểu, vì sao lúc chúng ta gặp lại, Tử Hằng cái gì cũng không nói, lại cắt ngang lời của ta.
Có rất nhiều chuyện, không có biện pháp nói.
Cũng nói không nên lời.
Ta với Tử Hằng đứng ở đầu thuyền bao lâu? Có lẽ không bao lâu, cũng có lẽ… rất lâu.
Ta mệt mỏi đi vào trong khoang thuyền, Hôi Đại Mao đã rời đi, một xấp bánh trăm quả vừa mới làm xong đặt trong mâm, còn nóng hôi hổi.
Ta cầm lấy một miếng bánh, bẻ ra, cắn xuống.
Bánh trăm quả từng rất thơm ngọt, bây giờ ăn, giống như nhai sáp.
Ta còn thật sự ăn, ăn hết sạch một mâm bánh trăm quả vừa làm xong.
Ta cần thứ gì đó bỏ thêm vào chính mình.
Ban nãy, ta cảm thấy trong cơ thể ta có thứ gì đó bị móc ra ngoài, thứ rất quan trọng, mất đi không biết đi đâu tìm về.
Thật là kỳ quái.
Tử Hằng luôn luôn cho ta. Ta cho tới bây giờ chưa từng hồi báo cho hắn cái gì. Một chút cũng chưa từng.
Nhưng chỉ là vừa rồi. Ở đầu thuyền. Ta cảm thấy ta có chút gì đó không thuộc về chính mình… Thật là kỳ quái.
Ta vẫn cảm thấy đói. Mở cái bọc của mình ra tìm đồ ăn.
Không có đồ ăn. Chỉ còn có mấy bình rượu.
Ta không muốn uống rượu.
Rượu đôi khi có thể làm cho ta cảm giác trong cơ thể mình có loại cảm giác nóng bỏng, đang thiêu đốt, khi đó, lại quên đi ý nghĩ trong lòng.
Thế nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199730/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.