Buổi tối mọi người có hẹn nhau ở bên Đại học Bách Khoa, Uyển Hân rủ Minh Tường đi uống bia trước rồi mới qua đó. Cô nhắn tin hỏi Lam Phong mấy giờ qua thì cậu kêu 7 rưỡi mới qua được còn ăn cơm xong mới qua nữa chứ. Lam Phong thấy tin nhắn nhóm, cậu vội vàng nhắn tin cho cô:
"Lại bia. Nay chị mà say đừng cố mà ôm em khóc nhé."
"Tao ôm Minh Tường được chưa, không thèm ôm mày."
Thấy Lam Phong không trả lời, Uyển Hân sợ cậu giận nên đã hỏi:
"Giận rồi à?"
"Đâu có em đang chơi game mà."
"Ừ vậy chơi đi."
"Người con gái ta thương, gục khóc trên bờ vai ta. Giọt nước mắt em rơi bỗng sát muối vào tim ta. Ta thương em nhiều hơn chính bản thân, giả vờ cứng rắn buông lời trách móc."
"Mày đang viết cái gì vậy?"
Uyển Hân cứ tưởng Lam Phong sẽ đi chơi game nhưng ai ngờ cậu lại viết mấy dòng xàm xí này, cô không hiểu ý nghĩa của mấy câu trên.
"Chị không biết bài này à?"
"Không."
"Người con gái ta thương, xem đi rồi khóc."
"Khóc xong tao gọi cho mày nhé."
"Ok."
Minh Tường đã đến đón Uyển Hân nên cô nhanh chóng đi xuống bên dưới. Thời tiết đã dần chuyển sang đông, đi về tối sẽ lạnh nên cô mang theo áo. Minh Tường đưa mũ bảo hiểm cho cô:
"Sao bây giờ muốn đi đâu?"
"Đi uống bia đi."
"Thôi đi uống trà sữa tý chị say không ai đưa chị về được."
"Còn lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3327320/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.