Uyển Hân mệt quá nên nghỉ một chút rồi cô lại tiếp tục nói, Lam Phong không dám tắt điện thoại sợ cô tìm cậu lại không thấy.
"Từ nay tao không đi xem ghi hình nữa cũng không đi gặp mọi người nữa, tao nói với Phan Nhung rồi."
"Chị không đi, chả ai để em trêu, được nghe chị chửi em thấy vui lắm, chị chửi nghe cuốn cực."
Lam Phong cố hết sức để làm cho Uyển Hân cười nhưng cô vẫn khóc, khóc còn nhiều hơn.
"Từ nay tao sẽ không chửi người nữa, tao sẽ ngoan."
"Em không cần chị ngoan. Em cần chị tự tin vào bản thân. Em nói thật nhé, ngoài mấy cái điểm xấu hay giận dỗi, bực tức ra thì chị dễ thương cực, chị nên phát huy cái dễ thương đó."
"Tao không dễ thương, mày nói dối. Tao chỉ cao 1 mét 50 thôi." Uyển Hân khóc càng khóc to hơn, Lam Phong bắt đầu sợ người con gái này rồi, cô khóc rất giỏi.
"Chị nghĩ em là loại người gì thế? Em nhìn chị rất dễ thương, không phải an ủi đâu, em nói thật lòng đấy. Thôi chị nín đi, em xin chị đấy. Em mới thí chị nín được chút giờ chị lại khóc rồi."
"Muộn rồi mày đi ngủ đi."
"Chị mới là người cần đi ngủ ấy."
Uyển Hân mở điện thoại lên vừa đúng lúc crush cũ nhắn tin cho cô.
"Người ấy lại nhắn tin cho tao rồi. Tại sao lúc tao từ bỏ người ấy lại xuất hiện."
"Loại người như vậy chị cần làm gì, thanh xuân chị còn dài, trái đất còn đầy trai chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3327319/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.