Ta đang định lắc đầu, Bạch Cảnh Niên đã nhanh ch.óng tung mồi nhử:
“Nếu cô nương chịu gật đầu, sau này y phục của cô nương đều do xưởng dệt Bạch gia bao hết.”
Ta chợt nhớ, hắn còn nợ ta năm lạng ba tiền bạc.
Lấy của hắn mấy bộ y phục thì đã sao? Ta khẽ gật đầu trong lòng Tạ Huyên.
Trên sân khấu đang hát khúc “Tường đầu mã thượng”, đúng đoạn “hậu viên tàng thê”, giọng đào hát uyển chuyển, quấn quýt da diết, dẫn tới một tràng reo hò tán thưởng.
Ta tựa vào người Tạ Huyên, lại có thể cảm nhận rõ ràng l.ồ.ng n.g.ự.c y chấn động và hơi thở ấm nóng.
Y không để ta đứng dậy, tay vẫn đặt trên lưng ta, ta không dám nhúc nhích.
Rất lâu sau, ta mới dè dặt hỏi:
“Hắn đi rồi sao?”
“Ừ.”
Yết hầu Tạ Huyên khẽ lăn, trong giọng nói mang theo chút khàn:
“Nhưng hắn vẫn ở phòng bên cạnh, chúng ta cũng phải diễn thêm một chút.”
“Ồ, được.”
Tuồng hát ê a ngân nga rất lâu.
Lời ca phong nguyệt từng tiếng lọt vào tai, dường như mang thêm một tầng hương vị khác lạ.
Đêm đó, nửa tỉnh nửa mê, ta nghe thấy âm thanh binh khí xé gió.
Tạ Huyên lại đang luyện kiếm trong viện.
Sân viện đủ rộng, để không đ.á.n.h thức ta, y sang tận đầu kia của viện.
Ta chẳng buồn ngủ, dứt khoát khoác áo đứng dậy, hé cửa sổ một chút, mượn ánh trăng nhìn y luyện kiếm.
Trên người Tạ Huyên chỉ mặc trung y trắng, y cao ráo chân dài, khi múa kiếm còn gọn gàng đẹp mắt hơn cả võ sinh trên sân khấu.
Không lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-nien-khe/5243866/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.