Tạ Huyên “xì” một tiếng, đặt lên đầu ta ướm thử:
“Đeo trực tiếp thì quả thật không đẹp, nhưng nếu khảm lên phượng quan của nàng thì……”
Nói đến đây, cả hai đều giật mình.
Tim ta đập thình thịch, vội vã dời ánh mắt đi, trong lòng lại vô cớ dâng lên một luồng nóng rực.
Thuộc hạ vào bẩm báo, hình trượng đã xong.
Bạch Cảnh Niên được người dìu đỡ, mới miễn cưỡng đứng vững.
Lúc này, ta chợt nhớ ra một chuyện quan trọng khác, vội nói:
“Đại nhân, nô tỳ có thể ra ngoài một chuyến không……”
Tay Tạ Huyên cầm viên dạ minh châu khựng lại giữa không trung.
Rất lâu sau, y mới khó khăn thốt ra mấy chữ:
“Nàng đi đi.”
Ta đi quá vội, không để ý đến ánh mắt trầm xuống và vẻ thất vọng trên gương mặt Tạ Huyên.
11
Khi Bạch Cảnh Niên được người ta đỡ về đến nhà, hắn đã đau đến mức không đi nổi nữa.
Ta chạy tới trước cổng Bạch gia, hướng về phía hắn hét lớn:
“Bạch Cảnh Niên, trả tiền!”
Thân hình hắn khựng lại, một tay che cái m.ô.n.g bị đ.á.n.h nát, chậm rãi quay đầu.
Sự nghi hoặc trong mắt rất nhanh hóa thành một tia mừng rỡ:
“Tiểu Cẩm?!”
“Nàng đi đâu thế? Ta sai người tìm khắp nơi cũng không thấy nàng, nàng…”
Hắn rất nhanh kịp phản ứng, nhíu mày:
“Nàng thật sự ở trong phủ quận thủ đại nhân sao?”
Ta ưỡn thẳng lưng, cằm ngẩng cao:
“Không liên quan đến ngươi, ta đến đòi tiền, rốt cuộc khi nào ngươi trả?”
Tên này là đồ quỵt nợ chính hiệu, những lần đòi tiền thất bại trước đây đã khiến ta không còn thuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-nien-khe/5243867/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.