Mắt ta nhìn trân trân, đưa tay nhận lấy kẹo hồ lô, rồi mới hỏi:
“Thật sự là cho ta sao?”
“Ừ, cả hai đều là của nàng.”
Hồi nhỏ, ngoài phố có người bán kẹo hồ lô, ta chỉ biết đứng nhìn thèm thuồng, nương nói trong nhà không có tiền, mình không ăn nổi thứ đó.
Sau này vào Bạch gia, người ta cho gì thì ăn nấy.
Bánh dầu mà Bạch Cảnh Niên mang về rất ngon, nhưng ta chưa bao giờ dám đòi hỏi thêm gì.
Sợ hắn cho rằng ta tham ăn, mỉa mai ta lòng tham không đáy.
Vốn định sau khi cầm được bạc, sẽ ra phố mua một xiên kẹo hồ lô nếm thử xem mùi vị ra sao.
Kết quả tên Bạch Cảnh Niên lòng dạ đen tối kia lại không đưa tiền.
Đến Tạ phủ rồi, ta dự định bắt đầu tích cóp lại từ đầu, mỗi lần để dành đủ một lạng bạc thì tự thưởng cho mình một xiên kẹo hồ lô.
Nhưng còn chưa kịp bắt đầu tích cóp.
Tạ Huyên chỉ ra ngoài một chuyến, vậy mà đã mua về cho ta rồi.
Lại còn là hai xiên!
Giống như một giấc mộng đẹp, đến quá đột ngột.
Không hay không biết, mũi ta cay xè, hốc mắt nóng lên.
Tạ Huyên hoảng hốt, đưa tay định lau nước mắt cho ta, rồi lại rụt tay về:
“Ê, ngươi đừng khóc chứ!”
Ta không khống chế được mình, nói năng chẳng kịp nghĩ:
“Cuộc sống này vốn đang tệ như vậy, sao tự dưng lại tốt lên rồi?”
“Đại nhân đối với nô tỳ tốt như thế, ra ngoài làm công vụ còn nhớ đến nô tỳ, nô tỳ có làm trâu làm ngựa cho ngài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-nien-khe/5243865/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.