“Trời quang, ngày 23 tháng 12 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ánh mắt tạm biệt của em ngày ấy rất rõ.
Ánh mắt khi yêu ai đó cũng quá rõ.
___JY.”
…
Trong mấy ngày tiếp theo, hai người đều ngầm ăn ý không nhắc đến chuyện lần trước. Thời Khâm Miên thầm nghĩ, thật ra hôm đó cô không hề muốn bật khóc nức nở như thế. Thời gian trôi lâu rồi, người ta sẽ dần nếm được một vị gọi là tê dại.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô giống như một đứa trẻ lạc đường, khi có người mở rộng vòng tay ôm lấy, bao tủi hờn, đau khổ đều ào ạt tràn ra. Người kia lại chẳng hề tức giận, chỉ lặng lẽ đón nhận mọi cảm xúc tiêu cực của cô một cách vô điều kiện.
Sau khi khóc mệt rồi, người đó cũng biến mất.
Tháng 12, Giang Dư chịu trách nhiệm chuẩn bị hành lý, Thời Khâm Miên thì hoàn thành nốt nội dung cuối cùng của bộ truyện tranh và nộp bản thảo.
Khi khoanh tròn dấu chấm câu cuối cùng của phần lời cuối sách rồi gõ bút danh của mình vào, vậy mà cô lại thật sự có cảm giác kết thúc.
Bọn họ tới cửa hàng váy cưới thử váy, kích cỡ hơi rộng như trong dự đoán, cần chỉnh sửa lại lần nữa, nhưng khi nhìn thấy trên lớp voan mỏng được thêu hình hoa diên vĩ, cô ngơ ngác mất một lúc lâu.
Cô nhớ đến một ngày thời đại học. Hôm đó, cô và Khương Vũ cùng ngồi trên bãi cỏ triền núi tắm nắng, đúng lúc gặp được một cặp cựu sinh viên về trường chụp ảnh cưới.
Khương Vũ nhìn chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221277/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.