Đêm ấy, Thời Khâm Miên cứ khóc mãi, đến mức Giang Dư hoảng hốt mở cửa phòng làm việc ra, thấy được co co ro trong biển nước mắt.
Anh không biết tại sao cô lại khóc tức tưởi đến thế, chỉ đành ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, để cô dựa vào lòng mình như dỗ dành một đứa bé.
Nhưng cũng vì ôm lấy Thời Khâm Miên, Giang Dư mới phát hiện trong những tháng gần đây, Thời Khâm Miên gầy đi nhiều. Thường ngày cô mặc áo khoác dày nên không nhìn ra, sự thật là từ lâu cô đã…
Thảo nào bây giờ cô sợ lạnh đến thế, dù đêm ngủ cũng phải mặc áo len thật dày. Lòng Giang Dư thầm chửi mắng bản thân, sao anh không hề phát hiện sớm một chút vậy.
Sao anh không nhận ra sớm hơn chứ?
Rõ ràng, anh đã hứa với người đó là sẽ không để cô khóc.
Rõ ràng, anh đã thề với người đó, sẽ chăm sóc cô thật tốt, để cô khỏe mạnh, tăng cân.
Rõ ràng, anh đã đồng ý với người đó, sẽ chăm lo cho cô như một công chúa nhỏ.
…
Nhưng bây giờ thì sao? Ngay cả chuyện cơ bản nhất là cô gầy đi, anh còn không biết!
Tiếng khóc trong vòng tay chợt dừng, tim Giang Dư thắt lại, anh cụp mắt nhìn cô.
“Tiểu Miên…” Anh gọi cô.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không có tiếng đáp lại. Cô đã ngủ rồi, có lẽ vì mệt mỏi sau khi khóc.
Khuôn mặt thanh khiết, gò má ửng đỏ vì khóc, nơi đuôi mắt còn đọng lại một giọt lệ cuối cùng, theo nhịp thở khẽ rơi xuống mu bàn tay anh. Ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221276/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.