“Trời quang, ngày 24 tháng 12 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hồi ức là một cuộc chia ly long trọng.
Những người nghe chuyện cũ đã lặng lẽ rơi nước mắt, còn em, người trong hồi ức ấy, phải đau đến nhường nào.
Chúc em bình an.
___JY.”
…
Giang Dư đóng cửa lại, anh dựa vào bên tường, tự vỗ ngực, cố gắng hít thở sâu. Cơn hoảng loạn khiến anh bỏ chạy giữa con phố đêm tăm tối.
Vào giờ này, những cửa hàng bán ven đường đều đã đóng cửa. Cửa cuốn của hàng bánh mì, đồ ăn vặt cũng bị kéo xuống, ngay cả khu đồ lạnh của cửa hàng tiện lợi 24 giờ hôm nay cũng trống trơn.
Như thể tất cả đều đang ngăn cản anh mua đồ xong, quay lại tìm cô.
Giang Dư không biết điều kiện anh vừa đưa với Thời Khâm Miên có thể giữ chân cô được bao lâu, nhưng càng nghĩ, anh lại càng hối hận trước câu nói “chờ anh về, anh sẽ đưa nó cho em.”
Nó là cái gì?
Nó là bút ghi âm vốn nên thuộc về cô, nhưng anh lại coi đó là lợi thế để đổi lấy chút thời gian.
Anh thật ích kỷ, thật đê hèn.
Gió biển rét buốt tận xương, rít vào tai anh. Cuối cùng, anh không nhịn được nữa, anh dừng lại véo mạnh vào mu bàn tay mình.
Anh nhớ lại nhiều đêm trước đây, khi tỉnh giấc giữa khuya, thường thấy Thời Khâm Miên ngồi bên cửa sổ mà ngơ ngác. Anh hỏi cô sao thế? Cô nói là không ngủ được, lâu rồi không nằm mơ, mỗi lần nhắm mắt lại, thế giới chỉ còn một mình cô. Rồi cô lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221278/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.