Khương Hồng Ngọc về nhà thấy hai phu thê lão tam đang cãi vã, lại gần thấy hai người một người cầm dao bếp, một người cầm dao chặt củi, nàng ta sợ đến tóc dựng ngược lên.
“Có chuyện gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng động dao chứ.” Nàng ta vội vàng lên tiếng khuyên giải, giọng nói hoảng hốt gần như lạc đi.
Đào Xuân phì cười, “Đại tẩu, tẩu đi giặt quần áo à?”
“Nàng ấy cầm dao định giết rắn, bị ta ngăn lại rồi.” Ổ Thường An giải thích.
“À, à…” Khương Hồng Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nàng ta ngượng ngùng cười một tiếng, “Quên không nói với đệ muội, dưới nhà có một con rắn hoa đang sống, khi trời đẹp, sáng sớm và tối nó sẽ bò ra phơi nắng, không độc, cũng không cắn người đâu.”
“Ta còn nói hôm nay trong nhà sẽ thêm món canh rắn.” Đào Xuân liếc nhìn Ổ Thường An, nói: “Nó canh giữ nhà cửa, ta sẽ không làm hại nó.”
Nàng tiện tay đưa dao chặt rau cho hắn, “Ta đi giúp đại tẩu phơi quần áo đây.”
“Chỉ có mấy bộ quần áo thôi, không cần giúp, muội đi ăn cơm đi, cơm vẫn còn hâm trong nồi ấy.” Khương Hồng Ngọc tránh ra, nàng người ta hanh chân đi về phía cửa, không quên nói: “Tam đệ, cơm trong nồi đã dọn ra thì đổ nước vào đi, lát nữa ta làm thịt gà.”
Đào Xuân múc nước rửa tay, nàng theo vào bếp bưng cơm.
Bữa sáng là bánh canh, xào măng chua và trứng gà ăn kèm.
Dạ dày của Đào Xuân luôn không được khỏe, ăn no quá thì đau, đói cũng đau, nên nàng ăn lưng bụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212635/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.