“Đệ muội, muội ăn thức ăn đi, không chắc hôm nay mấy đứa về, ta không chuẩn bị nhiều món, làm đơn giản thôi, muội nếm thử xem.” Khương Hồng Ngọc mời mọc.
“Ngày mai nàng chuẩn bị một bàn, gọi Hương Hạnh và nhà tiểu thúc qua đây, để đệ muội nhận mặt.” Ổ Thường Thuận nói.
Khương Hồng Ngọc lên tiếng trả lời được, Đào Xuân cũng không từ chối, nàng thầm nghĩ hôn lễ ở trong núi thật đơn giản, chỉ có gia đình ngồi quây quần ăn một bữa cơm, chiếc váy cưới đỏ mà di mẫu nàng tặng hoàn toàn không có đất dụng võ.
Đào Xuân gắp một đũa nấm gan bò xào khô, nói: “Hôm qua bọn ta cũng đi hái nấm rồi, hái được khá nhiều.”
“Cái này là Hương Hạnh mang cho ta, ta không đi hái, mưa tạnh liền bận rộn ra đồng đuổi chim bắt chuột đồng.” Khương Hồng Ngọc nói một câu liền vội vàng đặt bát đũa vào bếp trông lửa.
“Lão tam, năm nay đậu phộng nhà đệ chắc chắn sẽ mất mùa, mảnh đất cạnh sông đã bị chuột đồng và thỏ đào nát bươm, lá đậu phộng ở mép đều đã vàng úa rồi, héo úa lắm.” Ổ Thường Thuận nói, “Nếu đệ không có việc gì khác, thì hai ngày nay nên bắt đầu nhổ đậu phộng rồi, nhổ về sớm một ngày là thu thêm được mấy bụi.”
“Ngày mai ta sẽ xuống ruộng.” Ổ Thường An nhìn Đào Xuân, hắn sắp xếp nói: “Ngày mai ngươi ở nhà giúp đại tẩu nấu cơm, ngày kia theo ta xuống ruộng làm việc.”
Đào Xuân không ý kiến, nàng không định ăn không ngồi rồi.
“Đệ muội mới vào cửa, hãy cho muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212634/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.