Trên mặt Đào phụ Đào mẫu giãn ra, thấy có cơ hội hòa giải, hai người lại nhiệt tình với người nữ tế mới này.
“Lão đại, tranh thủ lúc cơm còn chưa xong, con đưa nhị muội con đến lăng điện chịu phạt.” Đào phụ nói, “Tránh lát nữa làm trễ bữa cơm của chúng ta.”
Đào Thanh Tùng thấy phụ thân hắn ta đã quyết ý, cũng không khuyên nữa. Hắn ta cho rằng Đào Xuân đích xác nên chịu phạt để nhớ đời, lơ là chức vụ là bất trung, nuốt thuốc tự sát là bất hiếu, bất trung bất hiếu, nếu không phải là muội muội ruột của hắn ta, hắn ta cũng phải nhổ nước bọt khinh bỉ.
“Nhị muội, đi thôi.” Đào Thanh Tùng lên tiếng cắt ngang tiếng nói chuyện trong bếp, “Ta đưa muội đến lăng điện.”
Đào Xuân thu lại nụ cười trên mặt, nàng đứng dậy đi ra ngoài.
“Lăng điện lạnh lẽo, nhị muội, muội mặc thêm hai lớp áo vào.” Đông Tiên nói.
Đào Xuân nhìn người ngoài cửa, Đào Thanh Tùng thở dài một tiếng, nói: “Ta lấy cho muội hai cái áo của tẩu tử muội.”
“Ta có, trong bọc đồ, Ổ Thường An cầm, huynh hỏi hắn để ở đâu.” Đào Xuân nói.
Đào phụ Đào mẫu trong phòng đều nghe thấy, hai người đồng loạt giả vờ điếc, mặc kệ đại nhi tử lấy áo cho nhị nha đầu.
Ổ Thường An đi ra đưa hai bọc đồ, Đào Xuân nhận lấy bọc đồ mùa đông, nàng lật ra áo bông và váy đông mặc vào người, cuối cùng liếc hắn một cái, nàng nhận lấy bọc đồ còn lại, lấy ra bộ váy cưới màu đỏ nhét vào lòng.
Trong lòng Ổ Thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212620/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.