Gà trống gáy sáng, sắc trời dần rạng, nơi phía chân trời, ánh sáng trắng mông lung xuyên qua màn đêm.
Đông Tiên tỉnh giấc, nàng ta chân trần xuống giường, nhẹ nhàng mặc quần áo, mở cửa bước ra ngoài, vừa quay người thì nhìn thấy một bóng người mờ ảo, nàng ta sợ đến mức liên tục lùi lại, cánh cửa gỗ khép hờ không chịu được lực, “rầm” một tiếng đập vào tường.
“Gì vậy?” Đào Thanh Tùng giật mình ngồi dậy.
Đông Tiên nhìn hắn ta, rồi lại trợn tròn mắt nhìn ra ngoài, dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai, bóng người mờ ảo nhẹ nhàng bước tới.
“Gì thế?” Đào Thanh Tùng chân trần xuống giường, hắn ta dìu đỡ thê tử nhìn ra ngoài.
“Đại tẩu, là ta.” Giọng nói khàn khàn cất lên, “Đại ca, huynh cũng tỉnh rồi sao?”
“Là muội phu à, làm ta hết hồn, sao đệ lại ở ngoài sớm thế?” Nhận ra người, Đông Tiên cảm thấy rất ngượng ngùng với phản ứng của mình, nàng ta vội vàng nói: “Trời còn chưa sáng, đệ mau về phòng ngủ thêm chút nữa đi, ta đi nấu cơm.”
“Đệ thức sớm vậy sao? Ngủ ở nhà ta không được ngon giấc à?” Đào Thanh Tùng ngáp một cái quay người mặc quần áo, hắn ta vốn còn muốn ngủ thêm một chút, giờ thì cũng không ngủ được nữa rồi.
Ổ Thường An ậm ừ hai tiếng, căn nhà gỗ của Đào gia đã lâu năm, có lẽ bị mối mọt, tối qua tiếng mối gặm gỗ lúc có lúc không, tiếng vụn gỗ rơi li ti đôi khi ở trên mái nhà, đôi khi ở trên tường. Khi hắn mơ màng, nghe thấy tiếng động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212621/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.