“Khoan đã, hôn sự nào hủy bỏ?” Đào phụ đổi sắc mặt, ông nghiêm nghị nhìn Ổ Thường An, không còn vẻ thân thiện như trước, “Hôn sự của hai ngươi đã được công khai, qua tay mai mối, hợp bát tự, tấu lên Thái Thường Tự, đâu phải hai người nói hủy bỏ là hủy bỏ được.”
Ổ Thường An nhìn Đào Xuân, thấy nàng rủ vai cúi đầu, ra vẻ giả vờ câm điếc không định lên tiếng, đành phải để hắn làm kẻ ác.
“Còn mong thúc thứ cho tiểu tử vô lễ, khi định đoạt hôn sự, ta thấy thúc thẩm nói chuyện khá là hiểu lý lẽ, đại ca đại tẩu phu thê hòa thuận, ta nghĩ cô nương nhà các vị chắc chắn không thể kém…” Ổ Thường An chỉ nói đến đó, hắn thu hồi dư quang còn vương trên người Đào Xuân.
“Cái này…” Đào mẫu vừa tức giận vừa chột dạ, cũng không đủ tự tin để biện hộ, bà đẩy nhi tức ra định đi lấy cái chày.
Đào Thanh Tùng tiến lên một bước chặn lại, hắn ta giọng nói yếu ớt: “Mẫu thân, nhị muội đã biết lỗi rồi, đừng đánh nữa, muội ấy là một nương, chịu không nổi mấy chày đâu.”
Đào Đào lúng liếng đảo mắt, phụ mẫu của bé chưa bao giờ làm mất mặt con cái trước mặt người ngoài, đánh mắng con cái cũng đều đóng cửa dạy dỗ trong phòng, bé biết mẫu thân đánh nhị tỷ là làm cho tỷ phu xem.
“Mẫu thân, nếu người đánh tỷ tỷ của con mà có thể khiến tỷ phu hồi tâm chuyển ý, vậy thì người cứ đánh đi.” Bé kêu lên.
Ổ Thường An: …
“Nó đáng đánh, hồ đồ, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212619/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.