Leo lên sườn đồi, Đào Xuân dậm chân mạnh, trong nhà gỗ vẫn không có người ra, nàng nhìn quanh mấy lần, vòng qua nhà gỗ tiếp tục đi về phía Tây.
Mặt sườn đồi phía bóng râm mọc đầy cỏ, không có nhiều cây, dưới chân đồi còn có một hồ nước khá lớn, một đàn bò lớn đang đứng bên hồ uống nước.
Nam nhân xách giỏ đi nhặt phân bò phát hiện có người đến gần, hắn ta từ xa đánh giá, đợi người đi đến gần, hắn ta nghi ngờ hỏi: “Là nhị muội? Đào Xuân?”
“Là ta, ca ca, ta về rồi.” Chuyện gặp mặt, Đào Xuân đã diễn tập trong lòng mười mấy lần, câu này nàng nói ra vô cùng tự nhiên.
“Muội cái đứa nha đầu này… cao lớn rồi, thay đổi nhiều quá, ta suýt nữa không nhận ra muội.” Đào Thanh Tùng hơi xúc động, hắn ta bỏ giỏ phân xuống bước vài bước lên tát vào lưng nàng một cái, “Đi một cái là chín năm, muội cũng không nhớ nhà, muội đợi đấy, đợi mẫu thân về sẽ xử lý muội một trận.”
Đào Xuân méo mặt, nàng rũ mắt nói: “Ta đáng bị đánh, sự phồn hoa ngoài núi đã làm mắt ta mờ đi, suýt nữa làm sai chuyện, mẫu thân muốn xử lý ta thế nào cũng là điều ta đáng phải nhận.”
“Muội biết là tốt rồi. À mà, muội về một mình sao? Muội phu đâu?”
“Trên đường gặp tiểu thúc, tiểu thúc đưa hắn về nhà, bảo ta đi tìm huynh rồi đưa phụ mẫu về.”
“Phụ mẫu đang ở ruộng lạc đánh chuột đồng, nửa tháng nữa là nhổ lạc được rồi, nếu người không canh giữ, một vụ lạc còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212618/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.