Đào Xuân đeo cung tên nhanh chân chạy đi, Ổ Thường An thở dài một tiếng, hắn không muốn làm mọi chuyện quá gay gắt, đành quay lại nhóm lửa.
Lửa đã lên, hắn cầm chân gà dùng lửa hơ lông, con gà cảnh này kích cỡ còn chẳng bằng con bồ câu, lửa vừa bén qua, cả con gà đã nhẵn thín.
Thui lông xong, lại lột da bỏ hết chân lông, Ổ Thường An nướng nóng lưỡi dao rựa, dùng mũi dao mổ bụng gà lấy nội tạng.
Người thủ lăng tuần núi thường đi một mạch hai ba ngày là chuyện thường, việc nhóm lửa nấu ăn trong rừng là nghề của hắn, Ổ Thường An rất thạo xử lý con thú, chẳng cần dùng đến giọt nước nào, hai con gà cảnh đã được làm sạch sẽ. Hắn bốc một nắm tro cỏ ấm chà sạch máu và mỡ trên tay, nhíu mày nhìn về hướng Đào Xuân rời đi, nữ quỷ này không đến mức trộm cung tên của hắn rồi chạy trốn đấy chứ?
“Ta tìm thấy nước rồi.” Đào Xuân từ một hướng khác đi về, “Phía Tây có cái hồ, cách đây hơi xa một chút, ngươi dắt bò theo ta qua đó đi, bò cũng cần uống nước phải không?”
Ổ Thường An gật đầu, hắn lấy túi nước dập tắt tàn lửa, lấy lại cung tên từ tay nàng, ra hiệu cho nàng đi trước dẫn đường.
“Lúc đi qua ta còn phát hiện một đám dây nho dại, không biết còn quả không, lát nữa lúc ngươi hầm gà ta sẽ đi xem thử.” Đào Xuân hớn hở nói.
Ổ Thường An không đáp lời, trong núi nhiều chim, nho không người trông coi thì chưa đợi chín đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212612/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.