“Không đi nữa.” Ổ Thường An sợ đến mức không còn tâm trí đâu mà tìm chỗ thích hợp để qua đêm, hắn quăng bao đồ xuống đất, nói: “Đêm nay nghỉ ở đây thôi, ngươi đợi đó, để ta dọn một khoảng đất trống.”
Đào Xuân “ồ” một tiếng, “Vậy ta xuống được chưa?”
“… Tùy ngươi.”
Đào Xuân cười thầm, nàng vận động tay chân một chút, nín thở một hơi rồi xoay người nhảy xuống lưng bò, lúc tiếp đất thuận chân dẫm gãy hai cái cây tạp vướng víu.
Ổ Thường An cảnh giác nhìn nàng, lúc này xem ra còn khỏe khoắn lắm nhỉ.
“Có cần ta giúp gì không?” Nàng hỏi.
“Không cần, ngươi trông con bò đi, đừng đi lung tung.” Người cứ đặt ở ngay trước mắt thế này thì hắn mới yên tâm được phần nào.
Dứt lơi, Ổ Thường An quay người cầm dao rựa chém cây rào rào, mỗi khi đứng dậy đều phải ngẩng đầu liếc nhìn một cái, để chắc chắn rằng đôi chân của nữ quỷ vẫn còn đứng trên mặt đất.
Đợi đến khi dọn xong một khoảng trống, Ổ Thường An vội vàng thổi mồi lửa nhóm bếp, hắn ôm những cành khô chất lên đống lửa, ngọn lửa bùng lên cao nửa người, trong vòng mười bước chân đều sáng rực.
Đào Xuân đã tháo hết đồ đạc trên lưng bò xuống, nàng xách túi vải đựng lương khô lại gần, nói: “Trời tối rồi, lúc này cũng đừng đi tìm nước nữa, hai chúng ta nướng hai cái bánh bột ngô ăn tạm cho xong bữa đi.”
Ổ Thường An “ừ” một tiếng, hắn nhìn lửa, lại nhìn sang nữ quỷ đối diện, thấy nàng cũng biết lo chuyện ăn uống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212613/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.