Mùa thu đã đến, sắc vàng óng ánh đã leo lên khắp cỏ cây, đám dây leo dưới cánh rừng nửa vàng nửa xanh, những giọt sương đọng lại phản chiếu ánh rạng đông, làm cho lá cây càng thêm tươi tắn.
Con bò xanh lớn nghênh ngang xông qua bụi rậm, những giọt sương dày đặc rơi xuống rào rào, Đào Xuân đi theo phía sau, phải cẩn thận tránh né những cành nhánh quất tới, lại còn phải để tâm đến rễ cây nằm ngang trên mặt đất, điều này khiến nàng đi lại vô cùng tốn sức.
Tiếng thở dốc dồn dập ở phía sau càng lúc càng gấp gáp, Ổ Thường An ngoái đầu nhìn lại, thấy nữ quỷ đang dẫm theo dấu chân bò mà đi thực sự rất nhếch nhác, gấu váy cưới đỏ kéo cao, ống quần lót đỏ dính đầy sương sớm lại bám thêm bụi đất và lá vụn, đôi giày thêu đỏ cũng trở nên bẩn thỉu, đôi chân mỗi khi chạm đất lại loạng choạng, xem chừng là sắp đi không nổi nữa rồi. Hắn cảm thấy rất khó hiểu, rốt cuộc nữ quỷ này đang tính toán điều gì? Là do nàng mượn thân xác con người nên sợ mặt trời mà mất hết pháp lực, hay là do ngụy trang quá mức?
Ổ Thường An quay đầu tiếp tục lên đường, không hỏi han gì tới, định bụng sẽ quan sát thêm xem sao.
Đào Xuân túm một sợi dây leo buộc gấu váy lại rồi dắt vào thắt lưng, nàng rảnh tay nhặt một cành cây làm gậy chống, tay kia thỉnh thoảng vịnh vào cành lá bên đường để mượn lực, cứ thế lầm lũi đi theo sau mông bò.
Mặt trời mỗi lúc một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212611/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.