“Ta đưa ngươi đến chỗ phụ mẫu ngươi rồi ta sẽ đi.” Ổ Thường An lặp lại.
“Cũng được.” Đào Xuân thở phào, “Vậy làm phiền ngươi rồi.”
Ổ Thường An thở ra một hơi, hắn nhẹ nhàng nói: “Không phiền, không phiền, vậy ngươi ngủ tiếp đi, ta không ngủ nữa, ta canh đêm.”
Dứt lời, hắn đi tới bên cạnh con bò lấy xuống hai cái bọc đồ, đây là đồ di mẫu của Đào Xuân đưa cho hắn lúc rời khỏi phủ Định Viễn hầu.
“Trong này chắc là có quần áo của ngươi, ngươi xem thử đi, nếu lạnh thì mặc thêm hai lớp áo.”
Đào Xuân lấy hai chiếc áo khoác dày đắp lên người, đầu gối lên cái bọc đồ nằm nghiêng xuống, nghe tiếng thở phào cách đó không xa, nàng nhìn đống lửa lén cười. Chó ngáp phải ruồi, cuối cùng cũng đợi được câu nói này, trở về bên cạnh phụ mẫu của nguyên chủ chắc chắn sẽ an toàn hơn là ở bên cạnh nam nhân đã nhìn thấu thân phận nàng này.
Khi nam nhân lại tới thêm củi, Đào Xuân có thể cảm nhận được ánh mắt dừng lại trên người mình, nàng thản nhiên giả vờ ngủ, đợi tiếng bước chân đi xa, nàng mới từ từ thở hắt ra, lúc này mới cho phép mình chợp mắt một lát.
*
Trời vừa hửng sáng, tiếng chim chóc kêu râm ran khắp rừng, Đào Xuân tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy nam nhân ngồi đối diện đang bóc hạt dẻ, trên đống lửa treo một cái vò đất, bên ngoài hũ còn đọng nước, xem ra là vừa mới treo lên.
Hạt dẻ được bóc lớp vỏ nâu, Ổ Thường An tiện tay ném vào vò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212610/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.