Năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm, án Nhiên Chúc nổi lên.
Trong lư hương bác sơn làm bằng lưu ly, khói trầm hương lượn lờ, kết thành đủ hình dạng trong không khí, cửa đại điện hơi mở liền thổi tan làn khói ấy.
Châu Đàn quỳ trong điện Huyền Đức, nuốt xuống viên Cô Vụ mà Tống Sưởng ban tặng.
Hoàng đế cúi đầu, nhìn vị thần tử trẻ tuổi mà lòng sinh ra cảm xúc phức tạp, cất lời hỏi: “Khanh còn nguyện cầu gì nữa?”
Châu Đàn cúi đầu suy nghĩ một lát, đáp: “Thần cùng cô nương nhà Khúc đại nhân có một mối hôn sự. Xin bệ hạ tác thành cho thần thành thân.”
Việc chàng chủ động nhắc đến chuyện này chẳng khác nào tự phơi bày điểm yếu ra. Tống Sưởng hài lòng gật đầu: “Theo ý khanh.”
“Chỉ là—”
Hắn kéo dài giọng: “Thanh danh của khanh hiện tại không được tốt, nhạc phụ không tiện tiếp tục làm quan trong triều nữa.”
Châu Đàn nhắm mắt khấu đầu: “Vâng.”
Thời gian chàng ra khỏi ngục vẫn còn kịp, có thể cứu được cả gia đình Khúc Thừa. Tuy rằng với thanh danh hiện tại của chàng không nên cưới thê nữa, nhưng Khúc gia trước đây có một mối hôn sự chưa thành với chàng. Nếu không bảo hộ, e là hình phạt của Khúc đại nhân sẽ bị phán nặng hơn những người khác.
Vừa ra khỏi cung, chàng liền đến tận cửa bái kiến, lại đúng lúc gặp phải tang lễ của Khúc phu nhân.
Dưới tán cây hoa hạnh trắng muốt, chàng lần đầu tiên gặp được vị hôn thê của mình.
Nàng rất đẹp, nàng vận một chiếc áo tang bằng vải gai trắng trơn, mái tóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238752/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.