Năm Trọng Cảnh thứ sáu, năm mới vừa qua nhưng vẫn là giữa mùa đông, xuân vẫn còn trì hoãn chưa tới. Gió lạnh buốt thấu xương lùa qua hành lang dài hun hút, từ đầu đến cuối vọng lên từng tiếng “ù… ù…” như trẻ con khóc đêm.
Sắc trời trong hoàng thành u ám nặng nề, tuyết lớn cùng đêm thanh vắng cùng lúc kéo đến.
Tiểu cung nữ vấn tóc hai búi thấp se sẽ quỳ co ro một bên hành lang, không ngừng hà hơi, cố tạo ra chút hơi ấm mỏng manh cho mình, song nào có ích chi.
Tuyết năm nay dường như còn lớn hơn cả những năm trước.
Mái tóc chỉ buộc một dải dây đỏ của tiểu cung nữ đã phủ một lớp sương lạnh mỏng, đôi vai gầy guộc cũng đầy tuyết đọng.
Vết bạt tai nơi má bên cạnh dường như đã bị tuyết làm đông cứng, hoàn toàn không còn cảm nhận được đau đớn nữa. Cũng xem như là một chuyện tốt.
Hoàng thành sau khi mặt trời lặn vắng lặng không một tiếng người, con đường này thông tới chiếu ngục trống trải, ngày thường căn bản không một bóng ai qua lại.
Nàng đã quỳ ở đây chừng hai canh giờ, lúc trước còn nghe thấy tiếng người vọng tới cách mấy bức tường, nhưng giờ đây chỉ còn lại tiếng xẹt rất nhanh tan chảy của những bông tuyết rơi trên mặt chiếc vại đồng hứng nước mưa bên cạnh nàng.
Rồi trong bóng tối và cơn tuyết lớn này, nàng chợt nghe thấy tiếng xiềng xích va chạm.
Trong đêm đông tuyết bay đầy trời, một nam tử khoác chiếc hạc sưởng* trắng tinh khôi chậm rãi bước đến.
*Đây là chiếc áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238751/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.